selfish, impatient and a little insecure.

Gái miền Trung hứng gió Lào. thuận trái. nhỏ nhắn. ham đi.
coughed, sputtered, choked and died ♥♥
Who I Follow

giodihoang:

Thật muốn viết một bức thư cho ai đấy. Trong thư sẽ kể lể về những chuyện vừa xảy ra, những cảm xúc ngoằn ngoèo, những điều mình muốn làm ngay bây giờ. Nhưng đặt bút xuống thì chẳng biết viết cho ai, gửi cho ai. Giá mà có một crush hoặc một ex mà vẫn còn tình cảm, mình sẽ giả vờ viết gửi cho người ấy (dù chắc chắc là chả gửi đâu). Mở đầu sẽ là,

“Anh thân yêu, hôm nay là một ngày tồi tệ với em.

Những lúc như thế này, em lại chỉ muốn bỏ làm, ở nhà ngủ vùi hết ngày này qua ngày khác, hoặc vác ba lô lên núi, vào rừng, ra biển gì cũng được. Không muốn tiếp xúc với thế giới loài người nữa. Không muốn giao tiếp, không muốn trò chuyện nữa.

Em nói với bạn, là đang buồn lắm. Chẳng hiểu như nào, cảm giác có cái gì đó vừa vụt mất khỏi tay. Biến mất, không một dấu vết. Nhưng lại không biết chính xác nó là cái gì. Thật ra, cảm giác này, đôi khi cũng lặp lại như chuyện ăn cơm nhiều quá rồi, hôm nay muốn chuyển sang ăn món khác. Chắc do mọi thứ cứ bình thường bình thường, nên em đột nhiên thấy hẫng.

Mà cũng chẳng biết, có thể do em nghĩ quá nhiều. Dạo gần đây thấy những mối quan hệ của em cứ dần lỏng lẻo. Hoặc do em nghĩ thế chứ thật ra không phải thế. Bạn bè ngoài những người chơi thân từ cấp 2 cấp 3, thì không thể thân thêm được với mấy ai khác nữa. Qua những tháng ngày ngây dại, lớn hơn, người ta lại cảnh giác vào những mối quan hệ mới. Những mối quan hệ mà chỉ bằng mặt không bằng lòng. 

Có thể em vừa đánh mất không cái gì đó thật. Nhưng em lại không biết nó là cái gì để mà đi nhặt lại. Cái đó, chắc hẳn phải khá quan trọng với em, nên khi đánh mất mới thấy trống trải thế này. Lòng em không được yên. Cứ có linh cảm không tốt. Cứ có cảm giác sắp sửa có chuyện gì đó xảy ra. Mà chờ mãi nó vẫn chưa xảy ra. Em nghĩ, đó chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. 

Thật ra anh ạ, em đã từng nghĩ đến điều mình vừa đánh mất đó. Có lẽ, cuối cùng, cũng chỉ là mối quan hệ giữa người và người. Em thấy mình nhiều chuyện quá. Đâm ra thành vô duyên. Những người mà em yêu thương, rất yêu thương, em đều muốn biết những chuyện xảy ra xung quanh họ. Em đều muốn họ nói ra. Nhưng mà, không nên như thế phải không? Ai cũng có những bí mật, ai cũng có những giới hạn, giữa người này và người khác. Có thể em không đủ tin tưởng. Hoặc có thể họ muốn giữ lại trong lòng. Hoặc có thể họ chưa muốn nói ra. Em nên chờ, phải không?

Em cũng chẳng thể diễn tả cho anh hiểu được. Thật ra, bản chất em rất ích kỉ. Nhưng lại khá thờ ơ. Khi thấy một người đã từng rất thân với em, bỗng một ngày có những biểu hiện xa lạ, em thấy quặn lên từng cơn đau nửa đầu. (Hoặc có thể là do em tưởng tượng ra những biểu hiện xa lạ đó mà tự làm đau mình, giống một kiểu bệnh lý tâm thần.). Và em cứ dằn vặt, cứ suy nghĩ, cứ tiếp tục dệt lên những linh cảm. Rồi khi cảm giác trống trải qua đi. Họ lúc ấy, đã trở thành một-người-quen-biết. Mà em lại rất sợ điều đó. Những mối quan hệ cứ trôi tuột khỏi tay em như vậy. Lại nhớ đến Trịnh “Ôi những điều quý giá có bao giờ giữ mãi được.” mà bỗng dưng em bật khóc tức tưởi.

Anh ơi, những cơn mưa đêm bao giờ cũng êm đềm. Em ngồi thu lu trước màn hình vi tính gõ gõ đánh đánh, nghe tiếng mưa rào rào lên mái tôn, lên cây cối, lên sân vườn, nghe một bản nhạc không lời mà tự nhiên muốn được lao ra tắm một trận mưa cho thỏa thích. Để gột rửa đi những buồn phiền này. Nhưng lớn rồi, em không cần ai nhắc nhở cũng biết là sau đấy có thể sẽ cảm nặng. Mà chả có ai khác lo cho em ngoài bố mẹ. Thế là em lại thôi cái ý định điên rồ đó.

Không hiểu sao anh ạ, viết ra được thế này, dù đã khá là dài, em thấy nhẹ lòng đi ít nhiều. Tự nhiên em thấy thật ra em đã phức tạp hóa lên mọi chuyện.

Anh thân yêu, có lẽ em đã cảm thấy ổn hơn nhiều rồi.

Cảm ơn anh thân yêu, đã đọc hết cái bức thư dài thật là dài thế này, mà chỉ miên man toàn chuyện vơ vẩn. Tự nhiên muốn được cùng anh thân yêu lên một nóc nhà thật cao, cùng uống bia, hút thuốc, ôm nhau rồi hôn nhau thật chậm.

Haha.

Em thân yêu của anh.”

Đấy, nó sẽ là như thế đấy..

Umh, cũng đang muốn viết thư (cho ai đó).

(via cabenho)

showslow:

Paper Art by Mengyu Chen

(via loveyourchaos)

I hate this feeling. Like I’m here. But, I’m not. Like someone cares. But, they don’t. Like I belong somewhere else, anywhere but here.
Ellen Hopkins, Crank (via taito-oct9th)

(via taito-oct9th)

hold me, comfort me, whisper to me, even when the times get hard. kiss my neck, the palm of my hands, the curve of my hips, then kiss me gently on the nose. stare at me, and you will make me blush. grab me by behind and you’ll forever be mine. play with my hair and tickle my feet and i will smile and love you heaps. i just want someone to be behind me, in case i fall, or i hurt myself. i want someone to pick me up and love me till i feel fine again. 

(via cabenho)

I love falling asleep with you, to hear you breathe, and to hear your chest rise and fall up and down. I love when you wake up, the first thing you do is to steal the blanket away from me, but you won’t forget to smile and ask if I slept well.

I love how you eat all the junk food before dinner, and watch me eat alone. I love how you cry during a movie. I love how you comb my hair like Justin Timberlake. I love how you nap on my shoulder. I love how well we cope with life, while there is little money in our pocket. I love how positive we think about our future together.

I love how you look at me in the eyes, and tell me there is nobody else you’d rather be with. You draw me in. You keep me close. You don’t care if I’m overweighted, silly, or childish. You love me for who I truly am. I don’t have to act cool when I’m around you. I had a bad day at work, and you calm me down. You tell me things will be okay because if there weren’t for me, you wouldn’t be here. You always know the right things to say.

I’ve been constantly awestruck since I met you. I am so lucky to fall in love with you. You’ve made me a better person every single day. I hope this won’t bore you out, but I’m so in love with you.

the-beauty-of-words-blog:

This post has been featured on a 1000notes.com blog.

weew

in-dy:

Angela Dalinger

(via portails)

october-kiss:



“Em xin lỗi đã làm anh chán ngán Bởi những lời ca thán chẳng vì đâu Tại sao lá thu thì vàng còn cà phê lại nâu Sao trên phim thằng đó không yêu thằng này mà lại mê con khác
Em xin lỗi đã làm anh kinh ngạc Khi có thể buồn khổ vì hàng trăm chuyện nhảm nhí mỗi ngày Em biết rồi anh không phải là một cái cây Há mồm chờ tưới tắm bằng nước mắt. Em xin lỗi đã đeo anh cứng ngắc Chẳng để cho anh chút khoảng trống một mình Em xin lỗi vì đã cho tất-cả-những-thứ-khác-em đều chỉ là linh tinh Em xin lỗi đã nhảy xổ vào cả giấc mơ anh mỗi đêm Biến nó thành ác mộng. Em xin lỗi đã hỏi anh hàng trăm câu ngu ngốc Ai là người anh yêu nhất từ trước đến giờ? Bài thơ này anh viết cho con nào? Đừng có đổ thừa cơn mưa. Anh có sẽ yêu em cả khi em già em xấu? Em xin lỗi vì đã trở thành một người yêu suốt ngày đau đáu Cứ chờ anh thút thít ở xó nhà Đã dằn vặt anh mỗi chuyến đi xa Quyết không để anh có phút nào vui vầy bên đứa này đứa khác. Em xin lỗi vì không cam tâm làm bông hoa nhánh lá Chẳng tính chuyện nay mai, cứ vô lo cùng bươm bướm vui vầy Xin lỗi vì em chỉ suốt ngày toan tính Làm kiểu gì để trói buộc anh đây. Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình. Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác.” _NGUYỄN THIÊN NGÂN_

october-kiss:

“Em xin lỗi đã làm anh chán ngán
Bởi những lời ca thán chẳng vì đâu
Tại sao lá thu thì vàng còn cà phê lại nâu
Sao trên phim thằng đó không yêu thằng này mà lại mê con khác

Em xin lỗi đã làm anh kinh ngạc
Khi có thể buồn khổ vì hàng trăm chuyện nhảm nhí mỗi ngày
Em biết rồi anh không phải là một cái cây
Há mồm chờ tưới tắm bằng nước mắt.

Em xin lỗi đã đeo anh cứng ngắc
Chẳng để cho anh chút khoảng trống một mình
Em xin lỗi vì đã cho tất-cả-những-thứ-khác-em đều chỉ là linh tinh
Em xin lỗi đã nhảy xổ vào cả giấc mơ anh mỗi đêm
Biến nó thành ác mộng.

Em xin lỗi đã hỏi anh hàng trăm câu ngu ngốc
Ai là người anh yêu nhất từ trước đến giờ?
Bài thơ này anh viết cho con nào?
Đừng có đổ thừa cơn mưa.
Anh có sẽ yêu em cả khi em già em xấu?

Em xin lỗi vì đã trở thành một người yêu suốt ngày đau đáu
Cứ chờ anh thút thít ở xó nhà
Đã dằn vặt anh mỗi chuyến đi xa
Quyết không để anh có phút nào vui vầy bên đứa này đứa khác.

Em xin lỗi vì không cam tâm làm bông hoa nhánh lá
Chẳng tính chuyện nay mai, cứ vô lo cùng bươm bướm vui vầy
Xin lỗi vì em chỉ suốt ngày toan tính
Làm kiểu gì để trói buộc anh đây.

Em xin lỗi vì mình chẳng khác gì một cây tầm gửi
Đặt lẽ sống của mình lên một kẻ khác mình.

Nhưng anh biết không những nụ hồng kiêu hãnh tươi xinh
Chỉ mọc ở vườn nhà kẻ khác.”

_NGUYỄN THIÊN NGÂN_

(via vakhitrobui)

aquilaria25:

“Đời sống có thể làm cho người này không vui và người khác có thể hơi buồn buồn.
Ở đây, anh tự tìm một cách sống riêng để không bao giờ thấy cuộc đời là một sự khổ ải. Sống thì phải vui nếu không thì hãy ngủ dài lâu.

Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi. Anh sống một mình và cố tìm một niềm vui của riêng anh.”

TCS

yehh

(via hoabenbo)